Cảm xúc cùng cuộc thi “Thành phố Hồ Chí Minh - Thành phố tôi yêu”
- Chi tiết
- Chuyên mục: Cảm xúc
- Được đăng ngày Thứ hai, 20 Tháng 5 2013 15:26
- Viết bởi Nguyễn Thị Bích Liên
- Xem: 55
Qua gần 02 tháng triển khai, tính đến nay Ban tổ chức cuộc thi "Thành phố Hồ Chí Minh - Thành phố tôi yêu" đã nhận hơn 500 tác phẩm dự thi của các thí sinh thể hiện tình yêu với Thành phố Hồ Chí Minh bằng nhiêu góc cạnh, màu sắc, đa chiều... Ban tổ chức gửi đến bạn đọc và những người yêu Thành phố một số tác phẩm tiêu biểu của cuộc thi.
* Cuộc thi ảnh: "Thành phố Hồ Chí Minh hôm nay":
* Cuộc thi viết là "Thành phố tôi yêu":
Đoạn hai trăm mét đường Trần Huy Liệu (Q.Phú Nhuận) nối từ cơ quan đến quán cà phê Trầm tôi tưởng đã nằm lòng, ai dè lại lạ hoắc khi một lần thử nhảy xuống yên xe, bước chậm bằng đôi bàn chân và ngó nghiêng bằng đôi mắt trong veo không bị che chắn bởi kính râm. Một hiệu sách cũ âm u không người lai vãng; một tiệm uốn tóc cửa trượt, bên trong là máy lạnh phà phà và các cô nàng váy ngắn nhàn rỗi dũa móng; một tiệm sửa xe ồn ào tiếng động cơ, nền nhà nhớt đóng đen kịn; một bé gái ngồi chèo queo trong góc chiếu nghỉ cầu thang khu chung cư, hút rột rột bịch nước mía móp méo.
Người ta nói Sài Gòn là chốn hỗn dung, không có bản sắc. Cơ mà chẳng phải chính sự hỗn dung là bản sắc của Sài Gòn đó sao? Loạn xị trong sự hỗn dung đó, mỗi ngóc ngách của Sài Gòn là độc nhất. Mỗi hiệu sách cũ, tiệm uốn tóc, tiệm sửa xe, cả đôi mắt và tiếng hút nước vui tai của cô bé kia nữa. Dù cái phố thị xô bồ này có hàng trăm ngàn hiệu sách, tiệm uốn tóc, tiệm sửa xe, hàng triệu cô bé uống nước mía.
Sài Gòn là chốn người ta đến và chìa tay ăn xin Sài Gòn những cơ hội học hành, nghề nghiệp, yêu đương. Rồi người ta vùng vẫy, hằn học khi Sài Gòn ném cho người ta những thử thách. Thế là có dịp, người ta kéo nhau bỏ Sài Gòn đi hết, trả thù Sài Gòn bằng những ổ khóa to kềnh trước cổng nhà mỗi ngày lễ tết. Sài Gòn buồn, chỉ biết giận bằng cái nắng ngày một gay gắt hơn, khóc bằng làn khói bụi ngày càng dày đặc hơn.
Người ta xa một vùng quê, người ta có những nơi chốn cố định, những hình dung cụ thể để nhớ. Tôi nhiều lần nghe bạn bè man mác tả một khúc sông, một cây cầu, rưng rưng hoài niệm mùi nhựa thông hay mùi khói đốt đồng... Tôi nhiều lần xa Sài Gòn, chưa đi đã nhớ Sài Gòn da diết. Ngộ là chẳng định hình được là nhớ chỗ nào, nhớ ai. Nỗi nhớ Sài Gòn cũng nhập nhằng, nhặng xị như chính cái thành phố này. Quá nhiều gương mặt, quá nhiều góc phố, ánh sáng, mùi vị, âm thanh... quá nhiều mảng miếng trong bức tranh lập thể được tô vẽ bởi một họa sĩ say rượu tham lam.
Các ngài nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ... chắc khó chịu với cái chất ẩm ương Sài Gòn ghê lắm. Chả có hình ảnh nào độc quyền Sài Gòn mà lãng mạn cỡ hoa sữa Hà Nội, sông Hương Huế hay anh đào Đà Lạt. Trịnh Công Sơn ráng lắm thì chộp được hàng lá me xanh. Mà me, nơi nào chả có!
Thôi, Sài Gòn à. Tình yêu và nỗi nhớ, tìm được ngôn ngữ nói ra thì giống nước rót vào ly, có hình có dạng, dễ nhận biết, không có thì đành mồ cút mồ côi chảy thành dòng.
Nhưng vẫn là nỗi nhớ và tình yêu.
***
Em ở đâu, trong những thời khắc cuối cùng của một năm, người thành phố nhìn nhau và nhìn lại chính mình, tự dành cho bản thân một chút dư âm quá khứ.
Em ở đâu, khi người ta trống trải trong tim và mải miết tìm một cách nào đó dàn trên tâm hồn những trang yêu thương, muộn phiền, bình yên hay xa cách.
Em ở đâu, trong nỗi nhớ rất mực trầm lắng còn mãi trên tóc mai của nhân loại. Vuốt nhẹ vào đó ta nghe mắt mình khép lại, để rồi lại mở ra những tháng ngày thơ thiếu nhỏ còn lắm miên man.
Em ở đâu...
...
Đó là một ngày tựu trường của những học sinh cuối cấp.
Ngôi trường nhỏ nằm trên đường Hải Thượng Lãng Ông vẫn như mọi năm, đón chào chúng tôi bằng một vẻ cũ kỹ trường tồn. Ngày khai trường, tôi vừa đùa giỡn cùng chúng bạn vừa chen chân vào lớp, như những chú kiến đã lâu không gặp vừa quay về sum họp cùng nhau.
Bàn tôi ngồi là chiếc bàn cuối cùng nơi dãy giữa, chiếc bàn đặt cách cho tôi, người to con nhất lớp. Bàn hai người nhưng tôi chỉ ngồi một mình trong suốt 2 năm. Lý do cũng dễ hiểu: ai cũng ngại bàn cuối, vừa dễ bị chắn tầm nhìn vừa dễ bị giáo viên tập trung khi làm kiểm tra, nên tôi độc chiếm cả một thế giới riêng cũng là vì vậy.
Tôi gặp em vào một buổi tựu trường đầy ngỡ ngàng như thế. Vừa lúc đặt chiếc cặp xuống cũng là lúc tôi chợt nhận ra một ai đó đã ngồi ngay vào vị trí vốn dĩ là của riêng mình. Một gương mặt lạ. Cô bécó mái tóc dài, gương mặt dễ nhìn và thật sự không có gì quá đặc biệt. Em chừng như cũng ý thức được mọi chuyện, vội vã dịch sang phía bên kia góc bàn, rồi ái ngại nhìn về phía tôi. Đôi mắt kính sáng ngời trong ánh chiều vàng tinh tươm, trong từng tia nắng vô hình khẽ xuyên qua chân tóc em. Lấp lánh.
Em là học sinh mới, một điều khá nhạy cảm khi đã bước vào năm học cuối cấp, vừa chuyển từ một trường quận 8 sang.Nhà em ở Bình Thạnh, chỗ Bến xe Miền Đông. Nhà tôi ở Tân Phú, gần Bến xe miền Tây. Hai nhà ở hai đầu thành phố. Cô cậu học sinh ngồi cạnh nhautrong một bàn nhưng ngăn cách với nhau bằng hai chiếc cặp da, cùng một đường thẳng vô hình chia Sài Gòn ra làm hai nửa.
Cô bé trầm tính, ít nói cũng ít cười, không quan tâm nhiều lắm đến những hoạt động tập thể trong trường lớp. Một vài ngày trong năm em thường mang theo sách. Những câu chuyện tình. Từ trong chiếc cặp kia là cả một thế giới đầy màu sắc của những câu chuyện tình, điều mà một thằng con trai nếu so với thể thao, truyện tranh hay trò chơi điện tử vẫn thường xem là thứ yếu. Thứ Hai, em mang vào một chút Marc Levy bìa mỏng, mang hình hai nhân vật đang nhìn về phía chân trời. Đến thứ Năm sẽ là Nicholas, thứ Sáu trở sang Nguyễn Nhật Ánh, v.v... Cô bé thường đọc trong lúc rảnh rỗi giữa hai tiết học hoặc vào giờ ra chơi. Một thói quen nhẹ nhàng không ảnh hưởng gì nhiều đến ai, kể cả tôi, một nửa Sài Gòn vẫn đang ngồi cạnh bên.
Tôi ngồi ở góc bên kia bàn, phía nhìn ra cửa sổ có vệt nắng trải dài miên man. Em ngồi bên đây, nhìn sang những bức tường mà bọn học sinh khóa trước đã viết vẽ bao nhiêu hàng chữ nguệch ngoạc. Hai thế giới ngắn dài song song và chỉ gặp nhau nơi bảng đen lớp học, khi những đôi mắt kính cùng hướng về một bài văn, một phương trình, hay giáo viên đang giảng giải một từ tiếng Anh phát âm vô cùng khó hiểu. Tôi nghĩ điều đó đã khiến cho những câu chuyện giữa tôi và em, dù là xã giao, cũng hay kết thúc trong yên lặng.
Nhìn cô bé đọc sách có lẽ là một thói quen dễ chịu. Những lúc như thế nhìn em bình yên và vô cùng tĩnh lặng,như nét trong lành của một cơn mưa rào vừa quét qua con đường, cuốn sạch đi bao nhiêubụi bặm. Một ngày tôi bắt đầu bỏ qua những lời giảng để ngẩn ngơ nhìn, bắt đầu bỏ qua một vài số truyện tranh mà tìm đọc Marc Levy, Musso hay Nicholas chỉ để tìn một điểm chung, để kéo dài câu chuyện giữa tôi và em. Một ngày mà ngẫu nhiên hai chiếc cặp cuối cùng cũng đã trở nên vướng víu, và những khoảng cách được thuhẹp chỉ còn một gang tay. Đó cũng là lúc tôi biết mình thích em.
Rồi cũng từ đó, nhiều lần tôi tìm cách để phá vỡ khoảng cách còn lại rất mong manh ấy. Đơn giản thôi, chỉ một câu nói hay một lá thư tình. Chỉ cần giả vờ vô tình quay sang: Này, mình thích cậu đấy, nhưng chẳng có gì to tát đâu, hay đại loại thế. Nhưng kết thúc tất cả vẫn mãi là lặng im...
Còn biết nói gì hơn khi phải đổ lỗi cho do dự. Vô vàn những câu hỏi hiện lên trong đầu tôi. Tôi sợ những điều mình chưa bao giờ tưởng tượng tới.Câu chuyện tình vẫn nằm trong chiếc cặp từ giữa học kì 1 cho đến nghỉ Tết, rồi bước vào những ngày đầu của học kì 2. Em vẫn còn đây mà, tôi tự trấn an với mình như thế...
Ngày tháng qua nhanh cùng những kì thi, những đợt kiểm tra mà lớp cuối cấp phải đối mặt dồn dập hơn bình thường. Một câu nói, một lá thư vẫn giữ trong cặp, giữa hai trang sách của một quyển tiểu thuyết xa xưa. Tôi chờ cho thời gian đi qua để đến ngày tổng kết cuối năm. Tôi sẽ lấy hết can đảm để nói trước mặt em, để đường thẳng vô hình kia sẽ biến mất một cách hoàn toàn, mãi mãi.
Em không đến. Bạn bè tôi vẫn say sưa trao đổi quà, kí tên lên áo, say sưa với niềm vui ra trường và nỗi buồn chia tay. Nghe lớp trưởng bảo rằng hôm nay em ra sân bay theo gia đình định cư nước ngoài. Không về nữa.
Tôi ngồi bên một nửa của riêng mình, rồi bất giác chuyển sang một nửa phía bên em, một nửa mà chính mình đã tự đóng rào để bản thân không thể bước qua. Bất giác tôi chợt nghĩ thầm có phải em cũng đang trốn chạy, trong chính bản thân em cũng tồn tại một đường thẳng vô hình, một điều gì đó ngăn cách cả hai tiến gần lại nhau hơn, để không chỉ là những thế-giới-song-song mãi mãi đặt cạnh bên nhau và chờ đợi nhau trong vô cực? Phải chi một ai đó không quá ngần ngại để mở lời, là người mang hai thế giới đến gần nhau hơn để một câu nói, một lá thư không còn kẹt giữa hai trang giấy của một quyển sách, của những câu chữ vô hình cùng những buổi chiều cuối cấp miên man mà giờ đây chỉ còn là nỗi nhớ...
...
Phía bên kianỗi nhớ là gì?
Là cánh đồng hoa vàng ghi dấu những bước chân đang hướng về phía chân trời.
Là một ánh mắt đẹp khác thường lướt qua môi mình cùng những hoang mang của tiếng chuông đồng hồ báo hiệu thời gian sắp đến.
Có lẽ những câu chuyện tình ngô nghê nên được đọc theo cách ấy: một giấc mơ thật sâu. Đến lúc dẫu phần lí trí trong ta vẫn nhắc nhở là không có thật, nhưng khi tỉnh lại và khi ta vẫn tiếp tục sống cuộc đời mình, đâu đó trong tim ta vẫn còn vương vấn không nguôi. Tôi nay đã trở thành một người trẻ, đã tự mình đạp xe vòng qua những con đường không tên của Sài Gòn, tự tìm cho mình những quyển tiểu thuyết để những lúc buồn có thể ngồi một góc nào đó nhìn về phía xa xăm, về những kỷ niệm thật hiền.
Và một nửa Sài Gòn trong tôi, sẽ mãi còn là một câu hỏi.
***
Sinh nhật Bác năm ấy..
- Chi tiết
- Chuyên mục: Cảm xúc
- Được đăng ngày Chủ nhật, 19 Tháng 5 2013 13:25
- Viết bởi Nguyễn Thị Bích Liên
- Xem: 41
"...Sáng ngày 19 tháng Năm, các đồng chí trong Thường vụ và trong Chính phủ tới chúc thọ Bác. Đây cũng là một dịp hiếm hoi mà chúng tôi được quây quần đông đủ bên Bác vào đúng ngày sinh của Người. Trong một bài thơ tưởng niệm Người làm hồi đầu xuân năm 1970, anh Tố Hữu có viết:
Chắc như thường lệ, Người đi vắng
Để mọi lời ca tặng nước non...

Chú thích ảnh: Các chiến sỹ Điện Biên mừng sinh nhật Bác (19.5.1954) --- Hàng trên: thiếu tướng Văn Tiến Dũng, thiếu tướng Hoàng Văn Thái, Đ/c Nguyễn Quang Thuận, Đ/c Hoàng Đăng Minh, Đ/c Lê Thế Nhận, Đ/c Bạch Ngọc Giáp, Đ/c Sáng --- Hàng dưới: Đ/c Lê Liêm, đại tướng Võ Nguyên Giáp, Bác Hồ, Đ/c Trường Chinh, cậu bé Đặng Việt
Bác thường vắng nhà trong những dịp kỷ niệm ngày sinh của Người.
Bác đã cố gắng từ chối, cố gắng gạt bỏ những vinh quang mà mọi người giành riêng cho Bác. Người không thích nói về những việc làm của mình và cũng không thích nghe ca ngợi công lao của Người.
Tiếng trống ếch rộn ràng trước cửa Bắc Bộ phủ. Các cháu đã tới. Bác Hồ ra đón các cháu vào. Hơn một chục em bé gái, trai thay mặt cho toàn thể thiếu nhi nội, ngoại thành đến chúc thọ Bác. Trong các em, có em hằng ngày vẫn phải đi bán báo, có em là trẻ mồ côi ở trường trẻ con mồ côi Hàng Bột. Các em đua nhau gắn huy hiệu măng mọc thẳng lên áo Bác, tặng Bác những chữ "i", "t" tượng trưng cho phong trào Bình dân học vụ, những tập sách nhỏ in điều lệ và bài hát của Hội Nhi đồng cứu quốc.
Quà tặng của Bác Hồ cho các cháu bé năm đó là một cây bách tán. Bác trỏ cái cây nhỏ lá rất xanh, trồng trong chậu nói:
- Bác có cây này tặng các cháu. Mai sau cái cây này sẽ mọc ra một trăm cái tán. Các cháu về chăm cho cây lớn, cây tốt thế là các cháu yêu Bác lắm đấy!
Các em vui mừng hát một bài hát cám ơn Bác. Khi các em vừa khênh chậu cây bách tán đi ra thì một đoàn hơn năm chục anh, chị bước vào phòng. Các anh đều mặc áo ka-ki, các chị vận quần áo bà ba đen. Đây là những người thay mặt cho miền Nam đang chiến đấu tới chúc thọ Bác.
Sau khi nghe lời chúc mừng của các anh, các chị, Bác nói:
- Tôi xin cảm ơn các anh, các chị Nam Bộ đã đến chúc thọ tôi. Thật ra, các báo ở đây đã làm to cái ngày sinh của tôi, chứ tuổi năm mươi sáu chưa có gì đáng được chúc thọ, cũng hãy còn như là thanh niên cả, mà trước các anh, các chị, trước cảnh êm vui ở Bắc đây, tôi thật lấy làm xấu hổ vì trong Nam chưa được thái bình.
Hai giọt lệ chảy trên gò má Bác. Các anh, chị Nam Bộ đều rưng rưng nước mắt.
Lát sau, Ban vận động trung ương Đời sống mới vừa được thành lập tháng trước theo sắc lệnh của Chính phủ đến chúc thọ Bác. Nhân được gặp Bác, các đại biểu đề nghị Bác nêu ra cho cuộc vận động một khẩu hiệu. Bác nói:
- Các chú muốn có một khẩu hiệu ư! "Cần kiệm liêm chính", "Chí công vô tư". Khẩu hiệu đó!
Một đại biểu thưa với Bác khẩu hiệu này đã quen thuộc, xin Bác một khẩu hiệu mới cho phù hợp với cuộc vận động Đời sống mới.
Bác cười rồi nói:
- Hằng ngày ta phải nấu ăn cơm, uống nước, phải thở khí trời để mà sống. Những việc đó, ngày xưa ông cha ta phải làm, bây giờ chúng ta phải làm, con cháu ta sau này cũng phải làm. Vậy ăn cơm, uống nước và thở khí trời để đem lại cuộc sống cho con người thì đó là những việc không khi nào trở thành cũ cả. "Cần kiệm liêm chính", "Chí công vô tư" đối với Đời sống mới cũng như vậy..."
(Võ Nguyên Giáp: Những chặng đường lịch sử. Hồi ký, NXB Văn học, Hà Nội, 1977, tr 248-251)
Người mẹ câm!
- Chi tiết
- Chuyên mục: Cảm xúc
- Được đăng ngày Chủ nhật, 12 Tháng 5 2013 13:22
- Viết bởi Nguyễn Thị Bích Liên
- Xem: 111
Nó - thằng bé 20 tuổi, luôn nghĩ mình thật bất hạnh khi được sinh ra trong một gia đình không đủ đầy. Ba nó mất khi nó còn nhỏ, còn mẹ nó thì lại là một người câm. Mẹ nó làm giúp việc theo giờ cho các gia đình trong phố, cuộc sống cũng chẳng dư dả gì.

Từ nhỏ đến lớn nó chưa bao giờ được nghe mẹ nó nói những câu yêu thương như chúng bạn. Nhiều khi gặp phải chuyện buồn nó cũng chẳng biết tâm sự cùng ai. Nói với mẹ ư? Không, nó không thể vì mẹ cũng chẳng thể cho nó những lời khuyên hay động viên nó. Nó đã lén học ngôn ngữ của người câm để có thể nói chuyện với mẹ nhưng mẹ nó chẳng bao giờ chỉ chỉ hay khua tay chân ra vẻ nói chuyện với nó. Mẹ nó luôn im lặng.
Đã thế ở trường chúng bạn lại hay giả bộ dùng những cử chỉ của người câm để trêu chọc. Nó tủi thân lắm.
Lần đầu mẹ nó bị gọi lên gặp cô chủ nhiệm là lần nó đánh nhau với bạn trong lớp. Nó vùng vằng nói chẳng nhìn mẹ " thằng đó nói con là thằng con câm, con không có bố".
Nó muốn mẹ nó biết nó thương mẹ lắm, nó muốn mẹ khen nó vì nó đã biết bảo vệ danh dự của mình và của bố mẹ, hay thậm chí mẹ chửi nó, đánh nó vì tội đánh nhau cũng được. Nhưng mẹ nó vẫn chỉ im lặng.
Sau lần đó nó không còn cố gắng nói chuyện với mẹ nữa, nó bắt đầu thấy chán ghét cuộc sống của mình, chán ghét luôn cả người mẹ mười mấy năm qua chưa bao giờ tỏ sự quan tâm hay yêu thương nó. Điều mẹ làm cho nó cũng chỉ là những bữa ăn no và cho nó được đến trường.
Nghĩ thế, nó lao đầu vào học với ý nghĩ đậu đại học rồi sẽ được xa rời nơi này. Nó sẽ có thể đến một nơi mới, rũ bỏ tất cả, ngày ngày sẽ không còn phải tủi thân hay bực tức, không phải nhìn mẹ lầm lũi im lặng nữa.
Rồi ngày đó cũng đến, nó đậu vào trường đại học trên thành phố. Lần đầu tiên nó cảm thấy hình như cuộc sống của nó sắp thay đổi, nó háo hức đợi chờ đến ngày đi học, nó không thể kiềm chế được niềm vui vứt bỏ lại những đau đớn tủi hờn ở vùng quê này, vứt bỏ được quá khứ lúc nào cũng khiến nó tủi thân và thua kém.
Mẹ nó vẫn không nói gì. Nhưng một đôi lần nó bắt gặp ánh mắt mẹ lặng ngắm nó khi nó đang vừa làm gì đó vừa ngân nga hát vì niềm vui đậu đại học. Nó vờ như không thấy, nó sợ những thứ cảm xúc không rõ là gì cứ dâng lên trong lòng nó mỗi khi nhìn mẹ những lúc ấy, thà nó không biết...
***
Lên thành phố, nó ít về quê. Mẹ bằng những cách nào đó vẫn chăm lo cho nó đủ đầy, khi thì gửi xe lên những đồ quê nó thích ăn, khi thì gửi hàng xóm mang lên cho nó dưa hay cà mẹ muối. Lần nào nhìn thấy đồ ăn mẹ gửi, mắt nó cũng cay cay.
Nhưng những cảm xúc ấy cũng nhanh chóng qua đi, thành phố mới, bạn bè mới với những cuộc vui, những ồn ào của tuổi trẻ cuốn nó đi. Nó lảng tránh những câu hỏi của bạn bè về gia đình. Nó sợ sẽ lại phải đối mặt với sự mỉa mai và châm biếm như những ngày thơ ấu. Nó và mẹ cứ xa dần...
Năm thứ 2 đại học, nó có bạn gái.
Nó gặp nàng khi nó làm thanh niên tình nguyện trong trường còn nàng là tân sinh viên vào nhập học. Nàng cảm kích vì sự nhiệt tình của nó, thế rồi chúng nó quen nhau. Qua những lần nói chuyện nó biết nhà nó và nhà nàng cùng huyện, chỉ cách nhau có 3km.
Nàng là con nhà khá giả, nó biết điều đó. Nó cũng không dám nói với nàng về gia đình nó, nó cũng lảng tránh mỗi khi nàng hỏi để rồi khi chỉ có một mình nó thầm trách ông trời sao lại để nó sinh ra trong một gia đình như thế. Nó ước nó có thể như chúng bạn ngoài kia, hồn nhiên kể về bố mẹ đầy tự hào, kể về những món đồ sành điệu được bố mẹ thưởng mỗi khi điểm cao, kể về những buổi ăn hàng được bố mẹ ra thành phố dẫn đi... những điều mà nó biết nó chẳng bao giờ có thể có được.
***
Ba nàng được thăng chức, nàng về nhà mở tiệc chúc mừng còn nó ở lại trường. Đêm, khi biết chắc rằng bữa tiệc đã kết thúc nó mới gọi cho nàng:
- Nay chắc vui lắm hả em?
- Không vui được anh à, nay bao nhiêu khách có cả sếp của ba mà bà giúp việc phá hoại tất cả. Bà ta làm gia đình em bẽ mặt.
- Sao thế em, kể anh nghe.
- Không hiểu sao ba mẹ em lại thuê một người như thế trong buổi tối quan trọng này. Bà ta vụng về, trong bữa tiệc bà ta làm đổ nguyên cả đĩa thức ăn lên người xếp của ba ấy vậy mà không mở lời xin lỗi một câu, bác ấy tức giận bỏ về, thế là bữa tiệc kết thúc. Ba thì mới nhận chức giờ biết ăn nói sao với bác ấy đây.
- Sao bà ta lại không chịu xin lỗi?
- Em không biết, em đã mắng bà ta bắt bà ta xin lỗi mà bà ta không chịu mở lời mà chứ đứng trân trân ở đó, bực quá em tát bà ta một cái, bà ta bỏ về luôn. Đúng là không biết điều.
Nó và nàng nói chuyện thêm lúc nữa, vẫn là những lời xỉ vả của nàng với người đàn bà kia. Nó cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, có lẽ trong hoàn cảnh đó nó cũng tức giận lắm.
Mấy ngày sau nàng trở lại trường, nàng kể thêm cho nó nghe rất nhiều điều về gia đình nàng. Nàng hỏi về gia đình nó, nó im lặng một hồi:
- Cuối tuần này anh sẽ đưa em về ra mắt mẹ anh.
Nàng hồi hộp và lo lắng. Nàng sợ, nàng nghĩ ra viễn tưởng một bà mẹ chồng tương lai khó tính, hằn học nhìn nàng. Nàng muốn từ chối nhưng lại muốn biết gia cảnh nó thế nào nên nàng đồng ý.
Nàng quá bất ngờ khi nhìn thấy nhà nó. Một căn nhà lụp xụp, vắng vẻ. Trong nhà chẳng có ai. Ngồi một lát thì mẹ nó về. Bà không biết con mình về cùng bạn nên chẳng chuẩn bị gì.
Bước vào nhà, mẹ nó và nàng đều sửng sốt. Nàng thất kinh nhận ra mẹ chàng chính là người giúp việc trong bữa tiệc nhà nàng, mẹ nó nhìn nàng, ánh mắt im lặng đầy cam chịu.
Nàng bỏ chạy, nước mắt đàm đìa trên má. Nó đuổi theo nàng, nàng nấc lên:
- Tại sao anh lừa dối em, tại sao anh không nói cho em biết mẹ anh chính là bà giúp việc đó.
- Anh không hề biết mẹ anh giúp việc cho nhà em.
- Đồ nói dối, em ghét anh. Chia tay đi, em không muốn yêu một người nói dối, em cũng không muốn làm con dâu của người đàn bà quái gở đó.
Nó không biết cảm xúc giờ đây của nó là như thế nào nữa. Nó lê đôi chân từng bước nặng trĩu về nhà, thấy mẹ đang ngồi im lặng. Không hiểu sao tự nhiên nó mơ hồ cảm thấy hình như nó đã sai rồi, nó đã làm sai điều gì đó rồi.
Nó bỏ đi ngay sáng hôm sau.
Nó không trở lại trường. Nó muốn đến một nơi chỉ có mình nó, nó cần một khoảng thời gian.
***
Nửa năm sau.
Nó trở lại trường. Trong suốt nửa năm bôn ba ở một chân trời mới, làm đủ mọi việc để nuôi sống bản thân và cũng để tĩnh tâm suy nghĩ lại, nó biết nó cần quay về.
Bạn bè nói với nó về một người đàn bà câm đi đến từng phòng trong kí túc và giơ ảnh nó ra, nhưng không ai biết nó đã đi đâu. Bà lang thang khắp nơi, gõ cửa từng lớp học. Đi đâu bà cũng đưa tờ giấy có nội dung tìm con và một bức ảnh nó chụp khi đi học do bạn nó cung cấp. Bà hay đợi ở cổng trường, và sống nhờ vào lòng tốt của người đi đường.
Nó lặng đi, nó không còn biết gì nữa, nó không quan tâm đến thể diện, nó không cần biết mọi người nghĩ gì khi biết nó có một bà mẹ như thế nữa. Nó lao đi. Cổng trường không có ai, những ngóc ngách không có ai. Ai trên đường cũng ái ngại nhìn theo một chàng trai cao lớn vừa khóc vừa gọi mẹ. Nhưng nó không cần biết gì nữa.
Sưu tầm
Những trò chơi 'tự chế' không thể nào quên của thế hệ 8X
- Chi tiết
- Chuyên mục chính: Cảm xúc
- Chuyên mục: Đọc và suy ngẫm
- Được đăng ngày Thứ bảy, 11 Tháng 5 2013 14:42
- Viết bởi Nguyễn Thị Bích Liên
- Xem: 192
Cuộc sống thiếu thốn, rất nhiều người thuộc thế hệ 8X đã lớn lên cùng những trò chơi, những món đồ chơi cực kỳ mộc mạc. Đôi khi chỉ với những chiếc lá, mẩu gỗ, viên sỏi, mảnh sành, đôi dép và cái lon sữa bò..., mà 8X thời ấu thơ cũng có thể chơi cả ngày không chán.

Tuổi thơ thiếu thốn, không có gì chơi, có thể ra vườn cắt tàu lá chuối về làm "súng" nổ lốp bốp.

Chơi đồ hàng. Đóng vai bố, mẹ, con thành một gia đình nhỏ xíu. Lấy lá dâm bụt làm tiền. Hái một xấp tiền rồi đi chợ mua đồ ăn, cũng trả lại tiền...

Cười giòn tan với trò lia ống bơ (nhiều nơi gọi là tạt lon).

Những con quay (con vụ) không thể thiếu trong kỷ niệm tuổi thơ của 8X. Và cỏ gà và chọi cỏ gà.

Ấu thơ trong phần lớn những cô nàng 8X sẽ có trò chơi nhảy dây.

Còn của các anh chàng 8X chắc chắn có trò bắn bi. Trò tung dép, các nàng 8X hay chơi hơn các chàng. Làm diều bằng sách vở cũ. Không có keo dán, dùng cơm nguội để dán diều. Chơi bài tiến lên bôi nhọ nồi.

Trò chơi tìm số cực kỳ phổ biến trong lớp học.

Súng phốc làm từ ống tre nhỏ. Cho quả xoan non hoặc giấy vụ vo trò vào làm "đạn" bắn đau điếng, "tức muốn chết"!

Kéo co bằng nhị hoa dâm bụt.

Đồng hồ tự chế từ lá dứa, cũng có nhiều nơi làm bằng lá dừa.

Cho chuồn chuồn cắn rốn vì "niềm tin bất hủ": chịu đau rồi sẽ biết bơi.

Đua tốc độ theo cách của 8X.

Đi bắt dế, chơi trò đá dế.

Trồng nụ trồng hoa.

Lấy que tính nhựa chơi trò chấm song.

Chơi ô ăn quan.

Cũng bằng những viên sỏi, có thể tạo ra rất nhiều trò chơi.

Gẩy vòng chun (bắn chun). Nếu vòng chun này đè một phần lên vòng chun kia thì thắng.

Đánh chuyền. 10 que tre cùng trái banh nỉ là hội con gái có thể ngồi chơi cả chiều không chán...Đèn lồng tự chế từ những lon nước ngọt đã xài qua. Đây cũng là sản phẩm trong một bài học của môn Kỹ thuật thời tiểu học.

Bóp nổ tanh tách những tấm nilon chống sốc cũng là một trò tiêu khiển rất được các teen 8x khoái.
Tuổi thơ thiếu thốn của thế hệ 8X khác tuổi thơ đầy đủ của em, của con, của cháu, của những thế hệ sau họ rất nhiều. Nhưng dù thiếu thốn, bao nhiêu người 8X vẫn lớn lên, vẫn trưởng thành và cảm thấy trân quý, "rưng rưng" với tuổi thơ mộc mạc ấy.
Những trò chơi đơn giản, ngây ngô mà "vui thả ga" của ngày xưa có lẽ sẽ còn in sâu trong ký ức của thế hệ 8X. Để mỗi khi nhớ về, họ thấy lòng thanh thản, bồi hồi và mỉm cười với "1 vé đi tuổi thơ"...
Theo Ihay (Zing me)
VÀI DÒNG GỬI ĐẾN LÝ SƠN ....
- Chi tiết
- Chuyên mục: Cảm xúc
- Được đăng ngày Thứ sáu, 10 Tháng 5 2013 15:38
- Viết bởi Nguyễn Thị Bích Liên
- Xem: 173
Kết thúc năm ngày tham gia "Ngày hội sinh viên với biển đảo Tổ quốc" tại huyện đảo Lý Sơn, những ngày đầu trở về lại Thành phố Hồ Chí Minh là những ngày lơ lửng và có chút gì đó trống trải, vì mỗi nơi tôi đi qua đều để lại những kỷ niệm đẹp và man mác một nỗi nhớ miên man.
Tôi sẽ khó quên những băng reo hùng hồn, đầy sức trẻ của sinh viên Thành phố Bác, bởi mỗi tiếng reo vang lên đều mang sâu nặng lòng nhiệt huyết của 200 con người, 200 bông hoa tiêu biểu cho sinh viên Thành phố đến tham gia Ngày hội. Sự đồng lòng của một tập thể không chỉ thể hiện ở tiếng kêu to, hay đồng thanh hô hào một cụm từ hoa mỹ mang tính chất tuyên truyền, mà trong mỗi câu băng reo của đoàn sinh viên thành phố bao trọn cả một tấm lòng yêu biển đảo thiêng liêng, yêu quê hương đất nước tha thiết, chứa chan.
Tôi sẽ nhớ một buổi sáng cùng anh em Tổ 2, Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh rong ruổi, vội vàng với những mật thư, những thử thách của trò chơi lớn quanh ngọn núi Thới Lới. Hóa mình thành những chiến sĩ anh hùng trong chiến dịch, chúng tôi có dịp được trải lòng mình với tiếng sóng biển trong lúc hành quân, được hát vang bài ca chiến thắng sau mỗi lần giải xong mật thư hay đã hoàn thành nhiệm vụ được giao một cách nhanh nhất có thể. Không một ai trong cuộc hành trình này cho phép mình lơ là, thờ ơ trước những khó khăn của đồng đội, mà chính sức mạnh của tập thể đã làm nên điều kỳ diệu, làm nên những chiến thắng cho cả năm tổ của Đoàn đại biểu sinh viên Thành phố.
Tôi sẽ không thể nào quên chuyến tham quan Nhà máy lọc dầu Dung Quất, bởi khi đặt chân đến đây tôi không chỉ tự hào vì sự thay da đổi thịt trên mãnh đất lắm đau thương Quảng Ngãi, tiếp đó là niềm vui cho sự chuyển mình của đất nước Việt Nam trong thời đại mới. Rồi đến khu chứng tích Mỹ Lai, tôi càng xúc động hơn khi trực tiếp nghe cô hướng dẫn thuyết minh chi tiết về vụ thảm xác đau thương của những người dân vô tội. Lòng nặng trĩu và đã ít lần nước mắt cứ cay cay, rồi tự động chảy lúc nào mà tôi chẳng hay.
Đây không phải là cảm giác lần đầu tôi chia xa một nơi nào đó mà mình từng đặt chân đến, nhưng đất và người Quảng Ngãi lần này đã cho tôi quá nhiều nỗi nhớ. Tôi nhớ cái nắng cháy da cháy thịt, nhớ cái lạnh run người của thiên nhiên nơi đảo xa. Tôi nhớ những nụ cười hiền hòa, những ánh mắt thơ ngây của trẻ con xứ đảo, tôi nhớ những tấm chân tình mà cũng lắm thân thương khi các bà, các chị cho chúng tôi vài bó đậu phộng mới đào còn thơm lừng mùi đất mặn. Tôi còn nhớ mỗi buổi chiều cùng nhau lấy nước và san sẻ cho nhau từng thùng nước từ cái giếng độc nhất vô nhị trên đỉnh Thới Lới khô cằn. Và đó là lần đầu tiên trong đời, tôi biết quý trọng từng giọt nước đến như vậy. Tôi còn nhớ đêm lửa trại tuy ngắn ngủi nhưng tôi được sống lại đúng cái thời sung mãn nhiệt huyết nhất, tôi thả con người mình theo những bài dân vũ, những điệu nhảy, những cái ôm và những cái bắt tay, những cái choàng vai nghĩa tình với nhiều người bạn sinh viên xa lạ khác trên khắp cả nước về tham gia hội trại.
Ấn tượng nhất trong tôi khi thấy nhân dân Lý Sơn tranh thủ công việc hằng ngày để đến và ngồi đợi trước sân khấu chính từ rất sớm mong được xem các tiết mục văn nghệ của sinh viên. Trong hai đêm hoạt động, những bài ca, điệu múa của sinh viên Thành phố đều mang đến cho người dân huyện đảo những cảm xúc dạt dào, chân thành nhất. Tôi còn ấn tượng với những lời kể chuyện mộc mạc đầy tự hào của ngư dân trên đảo về Hải đội Hoàng Sa trong lịch sử, về lễ Khao lề thế lính Hoàng Sa và về cuộc sống nhân dân Lý Sơn ngày nay quyết tâm bám biển, xem biển là tài sản quý mà ông cha đã để lại cho thế hệ mai sau tiếp nối.
Và tôi sẽ nhớ chuyến đi này bởi lẽ khi đến đây tất cả chúng tôi đều mang trong mình một tình yêu đối với biển đảo, nơi đầu sóng ngọn gió của Tổ quốc, qua những hành động và việc làm thiết thực nhằm giúp ích phần nào những khó khăn cho ngư dân, học sinh Lý Sơn. Và tình đồng đội, tình bạn, tình anh em của đoàn sinh viên Thành phố Hồ Chí Minh càng được thăng hoa hơn trong năm ngày cùng chung sống, cùng đồng hành, cùng chia sẻ với nhau những khó khăn, dù rằng đó là những việc làm đơn giản nhất. Có thể nói chính những san sẻ, sự đoàn kết, lòng nhiệt thành mà tất cả sinh viên thành phố vun đắp là một hình ảnh đẹp, một kỷ niệm không thể nào quên trong chính mỗi người khi xa nó.
Về lại thành phố với những cảm xúc buồn vui lẫn lộn tôi biết rằng mình đã để lại một thứ gì đó vô giá nơi huyện đảo Lý Sơn mến thương. Có phải chăng đó là tình yêu biển đảo Tổ quốc, là tình người mặn mà của ngư dân với sinh viên hay là tình đồng đội, tình bạn tha thiết giữa sinh viên Thành phố với nhau? Tất cả làm nên nỗi nhớ, làm nên chút lâng lâng nơi con tim, để rồi khi đã chia xa, bồi hồi nhắc lại thì thấy nhớ, thấy thương vô bờ!
Mới đây thôi, tạm biệt nhau tại Ga Sài Gòn, mà tôi đã liên tục nhận được những tin nhắn từ Biển hát, tên gọi Tổ 2 của tôi: "Tuần sau mình gặp nhau nhé". Chiều hôm qua, chị đội trưởng của Biển hát cũng đã ríu rít nhắc nhở chúng tôi qua tin nhắn bằng những câu quen thuộc trong ngày cuối cùng ở Lý Sơn, như khơi lại một chút kỷ niệm đã qua: "Đề nghị anh em chúng ta ngủ sớm ... sáng mai 4 giờ thức dậy ... 4 giờ 30 ăn sáng ... đúng 5 giờ tập trung di chuyển xuống cảng lên tàu về đất liền nhé ..."
Lê Huỳnh Minh Hiếu – ĐH KHXH&NV
Cảm xúc

phonghsv
